Đêm nay là đêm đặc biệt của Orianna
Những ngày sau khi chiến trường công lý kết thúc trở nên vui hơn bao giờ hết với Orianna. Mỗi tối cô đều đến quán bar của gã béo bụng Gragas cùng với cô bạn Lulu tinh ranh.
Về quán bar của Gragas, đây là một trong số các quán rượu mà lão dựng lên. Trên mảnh đất Valoran này thì chả dưới quán rượu của lão, nghe có vẻ lão như một nhà kinh doanh thực thụ, nhưng tất cả chỉ là để thỏa mãn cơn thèm của hắn, rượu ngon phải ở mọi nơi hắn đến. Và lão nghĩ chỉ có thứ rượu do chính hắn làm mới là hảo hạng. Và với cái bụng to phệ của hắn, việc mang theo 1 hầm rượu có lẽ là hơi quá sức, thôi thì ở mỗi nơi lão dựng lên một quán rượu vậy.
Riêng với quán bar ở Piltover này, Gragas ở lại đây khá lâu, thậm chí từ một tay buôn rượu lậu, lão trở thành một nhà buôn chân chính ở đây. Lí do khiến tay buôn rượu lậu có giấy phép kinh doanh thì có lẽ khá trớ trêu, Vi – cô sĩ quan vô nguyên tắc là bạn nhậu của Gragas. Và để kiểm soát hành vi của đồng sự của mình dễ hơn, cảnh sát trưởng Piltover Caitlyn phải chạy khắp nơi lo giấy tờ giúp lão Gragas mở quán bar này.
Nói thêm đôi chút về quán bar, với giấy phép kinh doanh chính đáng như vậy, nhưng quán bar vẫn chỉ được mở ở một góc khuất ở con phố trung tâm của đô thành Piltover.
Với vị trí như vậy, Orianna lại càng có hứng thú với quán bar của Gragas, cô chỉ việc men theo các con ngõ trong đô thành là đã có thể tới trước cửa quán. Và dù trong quán có ầm ĩ những tiếng hò hét đến đâu thì vẫn không thể vang xa được, dẫu sao nó cũng ở tận trong một góc khuất tối tăm cơ mà.
Cánh cửa quán bar hé mở, mọi tiếng hò hét dừng lại, những ánh mắt liếc nhìn 2 quí cô đi chậm rãi tới chiếc bàn gần cái máy phát cũ kĩ. Chỉ đến khi 2 cô ngồi xuống, ra dấu cho chủ quán là 2 đồ uống mọi khi thì cả quán mới ồn ã trở lại.
Gragas cầm 2 chiếc cốc mang lại bàn 2 quí cô. Đặt chiếc cốc xuống, Gragas cười:
- Tôi không ngờ cô gây được sự chú ý vậy đấy.
- Tôi biết mà, tôi là một cô gái trưởng thành hấp dẫn – Lulu ưỡn ngực lên, tự tin đáp
- Đúng đúng, đâu có bao nhiêu người Yordle ở Piltover lang thang như cô chứ.
- Đồ khó ưa – Lulu lè lưỡi, rồi làm một hớp dài cốc Purple taste vừa được đặt xuống cách đồ vài phút.
- Tôi đang nói cô đó Oriana ạ, cô không thấy cứ đúng 20h30, khi cô đến, thì tất cả các vị khách của tôi im lặng và nhìn theo cô không? – Gragas nhướn lông mày về chỗ Orianna.
- Tôi ư – Orianna có chút ngạc nhiên.
Gragas không nói thêm. Lão béo nặng nề đi về quầy bar của lão. Vừa đi, lão vừa cười lớn.
Trong quán bar, chiếc máy nhạc cũ kĩ tua đi tua lại một bài hát. Bài hát cứ phát đi phát lại, phát nhiều tới mức những gã mặt mũi đỏ bừng, không nhớ nổi địa chỉ nhà, nằm bệt ra bàn lẩm bẩm hát theo, nhiều tới mức những gã say này từ lẩm nhẩm lời bài hát tới phải hét lên bài hát đó nhàm chán và dở tệ quá sức rồi đấy.
Một gã trai trẻ tiến lại chiếc máy hát. Gã cầm trên tay một chiếc đĩa hẵng còn mới, rồi gã cẩn thận bóc vỏ, lôi chiếc đĩa hát ra, đặt vào máy.
Bản nhạc bắt đầu cất lên, đó là bản nhạc mà Orianna vẫn hay múa. Và không như lần trước, chiếc đĩa hát này còn mới, không xước như cái của Gragas. Tiếng nhạc nghe mượt mà, “tư..rư…” nhé, chứ không phải là “tư…két.rư…” như của Gragas nhé.
Gã trai trẻ quay lại bàn, cầm cốc rượu lên tu một hơi thật dài. Bạn cùng bàn gã trai trẻ đó vỗ vai gã một cái mạnh, đầu gật quyết đoán. Rồi gã trai trẻ hít một hơi thật sâu, bước nhanh lại về phía chiếc bàn của Orianna.
Lại gần hơn, trong cái ánh đèn vàng tối tối, mờ mờ của quán, gã trai trẻ trông mới si tình làm sao, mái tóc gã nâu sẫm, 2 má ửng hồng, đôi môi đỏ mọng do thứ rượu vang đặc biệt của quán, đôi mắt gã thì mờ mờ, vô định mà lại mạnh mẽ, hút hồn đến khó tả.
Gã trai trẻ bước đến trước mặt Orianna, cái dáng vẻ tự tin của gã trở nên có phần hơi nhút nhát. Nhưng rồi cuối cùng hắn cũng ưỡn ngực lên:
- Xin chào. Tôi là Arthus. Và có phiền không nếu tôi xin cô một điệu nhảy. Và tôi tự tin rằng tôi nhảy không tệ chút nào, ít nhất không dẫm vào chân cô.
Orianna mỉm cười, cô đáp:
- Cảm ơn anh, Arthus. Tôi cũng rất muốn nhảy với anh. Nhưng chắc có lẽ anh không biết, tôi chỉ múa ballet. Và nếu tôi nhảy, tôi sẽ không tránh khỏi dẫm vào chân anh.
Arthus tiu nghỉu. Không quá khó để nhận ra anh chàng đã chuẩn bị rất kĩ, chỉ để mời quí cô dây cót một điệu nhảy. Chỉ tiếc anh chàng đã không tìm hiểu kĩ chuyên ngành nghệ thuật của cô mà thôi.
Không khí trở nên khá ngại ngùng khi Orianna đáp như vậy. Người bạn của Arthus cũng bước lại, anh ta nói:
- Hi, tôi là bạn của anh chàng này, Gray. Anh bạn của tôi thật sự muốn một điệu nhảy với cô, chỉ vì cậu ấy hâm mộ cô. Cô có thể nhảy chỉ 1 điệu với bạn tôi chứ. Anh bạn tôi sẽ rất hạnh phúc, kể cả nếu cô dẫm phải chân anh ta vài lần.
-Có chút nhầm lẫn, anh Gray ạ. Tôi không từ chối Arthus, chỉ là tôi nhắc nhở Arthus rằng tôi sẽ dẫm lên chân cậu ấy trong lúc nhảy mà thôi.
Orianna đứng dậy, bước lại máy phát nhạc, nhấc chiếc đĩa hát ra, đặt vào quả cầu điện: “Xin lỗi Arthus, người bạn của tôi có thể chơi nhạc hay hơn một chút so với chiếc máy này” – Orianna mỉm cười.
Nhạc bát đầu phát, 2 người bắt đầu nhảy. Khung cảnh kì lạ hơn bao giờ hết: một quán bar nồng nặc mùi rượu mạnh, một quả cầu phát bản nhạc ballet du dương, một chàng trai trẻ tuổi ăn mặc bảnh bao nhảy cặp với một quí cô người máy.
Cả quán bắt đầu cười lớn, những tiếng vỗ tay rầm rầm khắp quán. Điệu nhảy kết thúc, Arthus nhận lại chiếc đĩa hát của mình sau khi anh chàng cố tặng nó cho Orianna nhưng không thành, và Arthus ra về với nụ cười không thể ngừng được trên môi cùng bạn mình, Gray. Mọi người trong quán tỏ ra hào hứng hơn bao giờ hết. Sau Arthus, có thêm một vài chàng trai, thậm chí một vài người trung niên ngỏ ý muốn mời Orianna nhảy, nhưng lần này Orianna đã từ chối khéo, và hẹn họ vào một ngày khác.
Kim ngắn sắp cham đến số 12, cũng tới lúc Orianna về nhà. Gragas tiến lại chỗ cô ngồi, lão ngồi phịch xuống, làm cô nhóc Lulu bay hẳn lên trên, suýt chút nữa cụng đầu vào trần nhà. Gragas thở dài, lần đầu tiên lão thở dài:
- Quán dạo này đông quá, có lẽ tôi cần thuê người. Liệu có ai có thể pha chế, lại có thể kiêm việc chạy bàn nhỉ, và phải là người xử lí khéo léo chút chứ?
-… – Orianna im lặng.
- Tôi nè béo bụng. Lulu với Pix có thể đưa đồ cho khách trong 0.2s đó nha
- Đúng rồi – Gragas đập bàn cái mạnh – Cô làm bồi bàn giúp tôi nhé. Nhưng còn người pha chế, chà, phải là người chính xác, phải chính xác như một cỗ máy và yêu thích quán này nữa – nói rồi Gragas liếc nhìn Orianna
Orianna vẫn yên lặng. Lão Gragas lại liến thoắng:
- Hay là quí cô Orianna giúp tôi nhé. Tôi biết cô là người chính xác đến 1 mili mà. Và tôi tin nếu cô thành nhân viên của quán, cô sẽ vui hơn nữa.
- Hôm nay có phải cô rất vui không – Gragas tiếp túc múa may tay chân – Cô hôm nay đã cười rất tươi khi nhảy với cậu Arthus đó mà.
- Nhưng tôi là một cỗ máy, vị giác của tôi không như mọi người – Orianna đáp.
- Tôi không thấy cỗ máy nào ở đây cả. Tin tôi đi Orianna, tôi chưa thấy ai giống người hơn trong hàng ngàn cỗ máy chạy bằng dầu ma pháp ở Valoran này cả. Và tôi tin với sự chính xác, dẻo dai của cô, thứ cô pha chế sẽ tuyệt vời hơn so với thứ từ bàn tay thô kệch này pha chế ra – lão Gragas giơ bàn tay mình lên.
- Xin hãy cho tôi suy nghĩ. Tôi sẽ trả lời sau – Orianna nhẹ nhàng trả lời.
Cuộc trò chuyện kết thúc, cũng là lúc Orianna và Lulu đứng dậy ra về. Trên quãng đường về nhà, Lulu liên tục hỏi Orianna rằng mình nên mặc như thế nào khi làm nhân viên bồi bàn, nên là một chiếc váy, hay là một bộ đồ tây, với chiếc caravat đen.
Orianna không trả lời, cô suy nghĩ nhiều hơn. Trong vài tuần qua, cô thấy mình vui hơn nhiều, những người quanh cô đều rất tuyệt mà, họ yêu quí cô, họ không có nhìn cô với ánh mắt khiếp sợ, họ có những cử chỉ thật đẹp. Cô nhớ lại tối nay, mọi người trong quán dành cho cô những cái nhìn, những nụ cười thân thiệu, trìu mến, vui vẻ. Và cũng trong thời gian vài tuần ấy, Orianna học được nhiều hơn, cô có cảm xúc hơn, thậm chí cô học cả cách nói chuyện hài hước và cách trả lời sắc sảo.
Orianna mỉm cười, cô đợi Lulu thao thao xong, nhưng có vẻ Lulu sẽ không dừng đâu, nên cô nói ngay:
- Lulu à, tôi với cậu cần phải xem qua đồng phục của Gragas, anh ta mời chúng ta làm việc mà không nhắc tới đồng phục một chút nào. Anh ta phải biết là con gái chúng ta muốn được đẹp chứ.
- Đúng rồi, lão béo bụng đó đúng là khó ưa mà, làm người ta nghĩ mệt hết cả óc.
Cả 2 thao thao về công việc sắp tới của mình. Và Gragas đêm đó đã rất vui mừng khi nhận được câu trả lời rằng cả 2 sẽ làm việc tại quán của mình. Gragas vui đến độ tối đó lão mời mọi người uống đến sáng hôm sau và huênh hoang rằng sắp tới mọi người sẽ phải xếp hàng dài tới tận cổng thành phố để được vào quán của lão.
- Phần 3 -