Sau chuỗi ngày tham gia chiến trường công lý, các vị tướng mệt nhoài ra về. Có những vị tướng trở nên nổi tiếng, được mọi người biết đến, dù ở bất cứ đâu trên mảnh đất Valoran này, thế nhưng có người được tung hô khi đặt chân về quê nhà, lại có người chỉ nhận được cái nhìn liếc qua, cái nhìn sợ sệt.
Không như Garen, Jarvan đệ tứ – biểu tượng Demacia; không như Darius, Swain – những kẻ thiện chiến được tung hô trên khắp Noxus, hay không như Kayle – kẻ hi sinh bản thân vì thế giới của mình; hay đơn giản chỉ không như Lux, Sona – những bóng hồng mảnh mai nhưng lại mạnh mẽ trên chiến trường. Orianna chỉ đơn giản là một cỗ máy chiến đấu, nó cũng không như Bliztcrank – cỗ máy vui vẻ, mà chỉ đơn thuần một cỗ máy chiến đấu, máu lạnh.
Bạn tìm một vài thông tin về Orianna, bạn có thể thấy những tấm banner, poster treo qua các khu nhà cao tầng ở các đô thành: “Orianna – cỗ máy sát thủ”, “Quả cầu thẫm máu”,…
Về với Piltover, Orianna dành số tiền kiếm được qua hàng ngàn trận đấu để mua lấy một nhà xưởng bỏ hoang ở một góc tối tăm thành phố. Cô lau dọn, sửa sang nó lại, lắp thêm những tấm gương lớn, lát những tấm gỗ, biến nhà xưởng thành một phòng múa.
Cái nhà xưởng bụi bặm, lớp bụi cứ như dính chặt ở từng ngóc ngách của ngôi nhà. Dù cho cô có lau dọn nó hàng ngày. Cái nhà xưởng luôn tăm tối, chỉ khi mặt trời đứng bóng thì có những tia nắng len lỏi qua tấm kính xám ố ti hon trên nóc mái nhà.
Tự cô đã cho mình thứ mình muốn đầu tiên từ trước tới nay, Oriana nhìn vào tấm gương, múa những điệu múa được cài đặt với khoa ma kĩ. Oriana múa ngày qua ngày trong tiếng nhạc từ quả cầu điện phát ra. Quả cầu có một bí mật mà chưa có ai biết đến, kể cả những đồng đội của cô trong Liên minh. Hễ cứ khi điệu nhảy kết thúc, quả cầu lại phát ra tiếng của cha cô: “Nhảy đẹp lắm con gái, con có thể nhảy thêm một điệu nữa chứ”.
Cho đến một ngày, Oriana cảm thấy có thứ giằng xé bên trong cô, nó làm cô lệch nhịp trong điệu nhảy. Có thể là một con ốc trong cô đã hỏng, hay cô đã lên dây cót sai. Không, đấy là thứ cảm xúc ngày càng lớn mạnh trong cô. Cô mua lấy căn nhà trong góc thành phố, biến nó thành phòng múa, tất cả chỉ để cô nhảy, chỉ để có một sân diễn và để được nghe câu nói của cha, 1 câu nói duy nhất. Nhưng giờ đây, câu nói đó là không đủ với cô. Cô muốn nhiều hơn, không chỉ là giọng nói, mà còn cả cử chỉ, cảm xúc của cha cô. Nhưng cô hiểu, cô chỉ là một vật thay thế, cô không bao giờ có thể được như Oriana thật, người con đã mất của cha.
Cô ngồi trong góc nhà, ôm lấy quả cầu, nhìn những tia nắng duy nhất trong ngày chiếu vào căn phòng. Cô muốn khóc, nhưng cơ thể cô đâu có nước mắt, chỉ có những giọt dầu, những dòng chảy ma pháp trong cơ thể cô. Đến từng câu nói, cô đâu có thể nói liền, những câu chữ luôn được đứt đoạn mà. Cô đâu giống con người, và thậm chí, con người ghê sợ cô. Và trong cô, một khát vọng được nhém lên, trở thành con người.
Cô quyết định ra khỏi nhà, tìm đến Jayce, Heimerdinger, những bộ óc vĩ đại nhất của Piltover.
Đó là một tối ngày mưa, cô khoác lên mình chiếc áo choàng nâu, che lấy toàn thân và quả cầu, lộ ra khuôn mặt và mái tóc kim loại vàng sáng. Cô đi ra khỏi con hẻm nhà mình, men theo các con ngõ giữa các khu nhà cao tầng, cô không muốn mọi người nhìn thấy.
Từ bên cạnh, giọng trêu đùa: “Cô gái tóc vàng ơi, chúng ta đi uống 1 li café nóng trong ngày mưa gió này chứ, và tôi sẽ mời cô”. Orianna quay sang, khi gã trêu ghẹo cô gặp phải đôi mắt phát lên ánh sáng xanh, gã tái mặt, vội quay lưng chạy nhanh ra khỏi con hẻm. Vừa chạy, gã vừa rối rít xin lỗi: “xin lỗi, xin lỗi.. tôi không biết là..là Cỗ máy sát thủ”.
Một cây gậy đập vào bụng gã, kèm theo đó là 2 tia sáng bay thẳng vào bụng, giọng the thé từ phía dưới vọng lên: “là Orianna, chứ không phải cỗ máy, đồ quấy rối ”. Người nhỏ bé đó lè lưỡi, rồi cầm gậy xua xua gã trêu ghẹo đi.
Người nhỏ bé đó là Lulu, thân hình nhỏ bé, với cái đầu to hơn hẳn người và cái mũ cao vổng lên. Lulu cầm cái gậy trên tay, chạy lại chỗ Orianna, nép dưới cái áo choàng:
- O..Ri, cho tôi đi với, tóc tôi ướt hết rồi.
Orianna vẫn im lặng, Lulu lại nhanh nhảu:
- Ori không sao chứ, gã đó thật là quá đáng mà, đúng ra nên biến hắn thành con cóc cho bõ ghét.
- Không cần thiết đâu. Tôi nghĩ anh ta chỉ cần xin lỗi là được.
Lulu là một trong những người mà Oriana có thể nói chuyện thoải mái được. Dù Lulu luôn than phiền rằng nếu không phải chăm lo cho những đứa trẻ khó bảo ở đường dưới, thì lại phải luôn tay luôn chân ở đường giữa, và giờ thì phải đối mặt với những gã cơ bắp ở đường trên. Lulu luôn là đứa trẻ rắc rối, dù có khi tuổi của cô có khi đã thuộc lão bà rồi, ai biết được tộc Yordle sống thọ thế nào cơ chứ.
Orianna chưa kịp chào tạm biệt để tìm tới những bộ não vĩ đại, Lulu đã kéo cô bằng được tới quán rượu của gã bụng phệ Gragas.
Mưa ngày nặng hạt, tiếng mưa ào ào như trút nước. Bước chân vào quán rượu của Gragas, Orianna đi tới chiếc bàn trong góc, cởi chiếc áo choàng ra và vắt nó lên thành ghế.
Từ chiếc bàn trong góc vẫn nghe rõ giọng the thé của Lulu:
- Bụng bia, cho tôi thứ gì có vị tím đi.
- Rượu nho nhé, loại hảo hạng – Gragas cười lớn.
- Không, chua lắm. Siro nho nhé.
- Đây là quán rượu quí cô ạ. Nhưng hôm nay nể cô đấy nhé – Gragas quăng về phía Lulu một vại lớn – Siro nho đây, đúp đấy, tôi mời.
Lulu miệng cười lớn, ôm lấy vại siro về, loạng choạng bước về chỗ bàn Orianna. Gragas cười lớn khi thấy cô nhóc quậy phá này luống cuống, lão lại gần, nhấc bổng cả Lulu lẫn vại siro, đặt lên chiếc bàn. Gragas cười lớn hơn khi thấy Orianna: “Ngôi sao mới nổi của đường giữa đây phải không. Tôi nhớ từ hôm mở quán ở Piltover thì cô vẫn chưa tới. Nhưng vì cô đã tới, tôi sẽ tặng cô một món quà”.
Nói rồi Gragas nặng nề đi về phía cái máy phát nhạc. Lão quát lớn: “Mọi người im lặng, chỉ 3’ thôi. Rồi tôi mời mỗi người một vại bia. Loại đúp”. Cả quán ồ lên. Lão quát: “Im lặng”. Rồi lão cẩn thận lôi ra một chiếc đĩa nhạc, đặt vào chiếc máy phát tồi tàn. Bản nhạc bật lên, du dương, nhẹ nhàng, chính là bản nhạc mà Orianna hay múa.
Gragas lại nặng nề bước lại chỗ 2 quí cô. Phải lâu lắm rồi mới thấy lão thô thiển này nói bé đến như lần này:
- 2 quí cô có biết điểm hay của những gã say rượu là gì không? Là họ luôn vui vẻ với mọi thứ. Và với tư cách là một gã say rượu có thâm niên, tôi không chấp nhận vị khách đáng kính của tôi lại buồn bã như thế này được. – nói rồi Gragas nhướn lông mày về chỗ Orianna.
- Tôi… đâu có. Dù sao cũng cảm ơn anh vì món quà.
- Đó không phải món quà, đây mới là món quà – Gragas rút ra menu, chỉ vào chỗ còn trống – đây sẽ là đồ uống Orianna, thứ đồ uống của riêng cô. Cô chưa bao giờ cho tôi biết cô thích uống gì. Không hiểu những gã trong Liên minh thấy sao, chứ tôi thấy cô là một quí cô dịu dàng, và đáng để tôi mời một thứ gì đó. Và với tư cách là nhà buôn lậu số 1, tôi sẽ đáp ứng thức uống của riêng cô, đưa tới cô thứ không thể hoàn mĩ hơn.
Orianna không thể nói lên lời, những gì cô định nói ra, lại thành tiếng rè rè, giờ thì bộ phận âm thanh cũng hỏng mất rồi. Rồi cô liếc qua Lulu, cô nhóc mặt tiu nghỉu, tay ôm lấy vại siro, lẩm bẩm: “lão béo khó ưa, tôi đến đây hôm lão mở quán mà không có quà cho tôi”, rồi Lulu khóc to, tay quấy lung tung: “tôi muốn có đồ uống Lulu”.
Orianna quay đầu lại chỗ Gragas, cô đáp:
- Cảm ơn anh. Nhưng có phiền không nếu tôi chọn thức uống đó là siro nho và gọi nó là Lulu – Purple taste.
Và lần đầu tiên, trên khuôn mặt kim loại của Oriana, cô nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười đó của một cỗ máy, nhưng lại rạng rỡ và con người hơn bất kì ai. Lulu, Gragas đứng im, trong phút chốc, cả 2 cảm thấy như đã thấy cầu vồng. Lulu cười tươi, ôm lấy tay Orianna: “Ori tuyệt nhất, cười nữa tôi xem nào, đi mà… đi mà”
Còn Gragas, lão cười lớn, lão không chấp nhận yêu cầu của Orianna, vì lão sẽ thêm 2 món đặc biệt, chỉ dành cho menu Piltover: Lulu – Purple taste, và Ori – rainbow smile.
Mưa đã tạnh và lần tới quán rượu của Gragas khi kết thúc đã quá đêm. Lulu say mèm, mùi siro quyện chặt lên quần áo và cây gậy của cô. Gragas thì lắc đầu, chẹp miệng vì không thể để Lulu ở lại được, vì chốc nữa cả quán sẽ say mèm, kể cả lão, và lão không lấy gì đảm bảo cho quí cô rắc rối này.
Orianna cõng Lulu trên lưng, cô không rõ cô nhóc rắc rối này đang trọ ở đâu, nên quyết định đưa về căn nhà xưởng tồi tàn của mình.
Đoạn đường tăm tối mà cô thấy hang ngày giờ trở nên sáng rõ hơn bao giờ hết. Orianna cảm thấy bản thân có lẽ đã quá tham lam khi ước muốn thành người. Có những kẻ quậy phá bên cạnh như một Lulu nhỏ bé hay lão Gragas sặc mùi rượu có lẽ không phải là tệ. Và cô thấy, mình không chỉ là cỗ máy sát thủ, mà còn là người dọn dẹp rắc rối của cô nhóc quậy phá này.
Trước cánh cửa khóa chặt của căn nhà, một người đàn ông tựa lưng vào tường, miệng phì phèo điếu thuốc. Lâu lâu, người đàn ông lại liếc nhìn chiếc đồng hồ, chân giẫm bộp bộp xuống đất. Đến khi người đó quay ra khi nghe tiếng két két của bánh răng cưa va chạm nhau, người đàn ông quay ra, mặt nhẹ nhõm, bước lại gần. Đó là Corin Reveck – cha của Oriana. Ông bước lại, nhiếc 1 câu:
- Con gái đã không về nhà gặp cha. Giờ lại còn đi về muộn thế này. Và gì đây, sao người con lại có mùi rượu thế này.
Orianna  im lặng. Cô gục đầu vào vai cha. Ông Corin xoa đầu cô, ôm cô vào lòng. Ông không nhiếc nữa, và đỡ Lulu lên tay.
Cả 3 vào nhà, Orianna mò tìm công tắc, cô bặt đèn lên. Vì có một mình, lại là người máy, nên cô chỉ có lắp một bóng đèn nhỏ. Ánh sáng mờ mờ, chỉ có thể thấy rõ được một góc phòng và một góc tấm gương.
Ông Corin đi quanh căn nhà, nhìn ngắm từng góc một và quay lại đặt mình xuống chiếc ghế gỗ cũ kĩ có két. Ông Corin thở dài:
- Sao con không về thăm ta. Và sao con lại toàn dùng những thứ dầu rẻ tiền này – ông đưa mắt về phía chỗ chiếc bàn được sắp xếp gọn gang những lọ dầu máy, những lọ dầu ma pháp.
- Con chỉ là người máy thôi mà cha.
Ông Corin đứng dậy, đưa tay lên định tát Orianna, nhưng ông dừng lại, ôm lấy cô. Ông nói nhỏ:
- Con là con ta. Sao con lại tránh ta. Con có biết ta đã phải vất vả như thế nào mới tìm ra con không, nếu không phải vì con có gửi tiền cho ta từ sau chiến trường công lý kết thúc, ta đã chẳng thể tìm được con.
- Nhưng con chỉ là vật thay thế Orianna thật để tham dự chiến trường thôi mà cha.
- Con gái à. Con có thể giống Orianna, con gái ruột của ta. Con có thể múa giỏi, chiến đấu giỏi như nó. Nhưng con là con, và con cũng là con của ta. Con đừng nghĩ ta sẽ bỏ rơi con hay chỉ coi con là vật thay thế.
Orianna thấy mắt cô nhòe đi, và giờ, có lẽ cả bộ phận cảm biến ánh sáng cũng hỏng mất rồi. Cô chắc chắn rằng mai cô sẽ tới chỗ tiến sĩ Heimerdinger kiểm tra.
Cha Corin buông cô ra. Ông hít một hơi, ưỡn ngực lên, nói dõng dạc:
- Con gái, ta muốn xem điệu múa của con.
Orianna lùi ra xa, cô cúi người, rồi đưa tay lên. Điệu múa bắt đầu.
Ánh đèn được chỉnh vào người Orianna. Lulu đã tỉnh dậy, cô nhờ Pix chỉnh ánh đèn, cô hẩy mũi: “Ông bác thấy Ori của tôi tuyệt không”.
Orianna lần thứ 2 mỉm cười trong ngày, và là lần thứ 2 trong đời, lần này còn rạng rỡ hơn lần trước. Điệu nhảy kết thúc.
Ông Corin vỗ tay, ông cất tiếng: “Con múa đẹp lắm. Và con cười còn đẹp hơn cả điệu nhảy đấy”.
Orianna chạy lại ôm lấy cha, và xoa đầu Lulu, nhắc: “Đây là cha tôi, Lulu không được gọi là ông bác”.
Những ngày đầu tiên sau khi chiến trường công lý kết thúc mở ra một bước đi mới trong cuộc sống của Orianna. Cô không còn những tự ti về bản thân nữa. Hạnh phúc của quí cô dây cót bây giờ chỉ đơn giản là đón nhận tình cảm chân thành của cha cô – Corin Reveck, cùng với cô nhóc Yordle quậy phá – Lulu, hay Gragas béo bụng nồng nặc men rượu, những người chấp nhận con người thật của cô, không ghê sợ cô.
 - Phần 2 - 
 
Top