Tập 3: Bộ đồng phục quan trọng lắm đó.
Cuối cùng Orianna đã cùng Lulu trở thành 2 nhân viên cho quán bar của tay lậu rượu Gragas. Nhưng có vấn đề cực quan trọng cần phải xử lí, và với con gái, nó lại trở thành tối quan trọng, ĐỒNG PHỤC.
Lulu là một người với đủ thứ ý nghĩ kì quái,miễn là làm cô nhóc vui. Cô nhóc đã phân vân cả đêm về chiếc váy đen ôm sát eo hay là bộ đồ tây với sự phối màu đen trắng truyền thống. Và cô đã quyết định kết hợp cả 2 với nhau, bộ đồ màu đen liền thân ôm sát cơ thể. Lulu đắc ý lắm, thậm chí cô nhóc thức tới gần sáng để vẽ thành bản thiết kế. Cô nhóc hếch cái mũi lên tự tin rằng ngày mai Gragas sẽ mừng phát điên khi thấy tuyệt tác nghệ thuật của cô, và có khi lão béo bụng lại tăng lương cho cô ấy chứ.
Sáng hôm sau, khi cửa quán bar mở ra, nơi này có vẻ vừa xảy ra một cuộc chiến, bàn ghế xiên xẹo, có đôi ba người nằm gục trên bàn, lại có đôi ba người khác nằm bê bết trên sàn. Ánh nắng chiếu vào khi cánh cửa mở ra, tạo thành một vệt nắng ngay giữa phòng. Và nếu không phải ở ngoài có treo Gragass’Bar thì có người nhầm hẳn đây là chiến trường Demacia – Noxus mất.
Tỏ ra một cách chuyên nghiệp, ông chủ buôn rượu Gragas lồm cồm bò dậy, chào to: “Xin chào quí khách” khi có tiếng két cửa. Thậm chí râu lão còn xù hết lên, chiếc áo thì vứt vào một xó, miệng nồng nặc mùi rượu. Lão hé mở mắt, thấy Orianna và Lulu, lão nhảy dựng cả lên: “Đã 8 rưỡi tối rồi sao.. Oh my god”.
Lulu lém lỉnh đáp: “Chết thật Gragas ơi, 8 rưỡi rồi đấy. Mà Gragas biết không, lúc tôi đến nhiều người bước ra từ đây lắm, họ còn lẩm bẩm sau sẽ không tới quán nữa đâu”. Rồi cô nhóc lè lưỡi cười.
- Cái con nhóc này, giờ dám trêu cả ông chủ cơ đấy – Gragas lườm nguýt – Thế giờ 2 cô đến có việc gì? – Gragas hỏi thêm khi nhận thấy giờ vẫn trời vẫn còn sáng.
- Việc này quan trọng lắm nhé – Lulu đưa bản vẽ lên – Đây sẽ là đồng phục của quán. Thấy tôi giỏi không, tất cả là tôi làm đấy nhé – Lulu hẩy mũi.
Gragas nhìn chăm chú bản vẽ, lắc đầu:
- Thứ nhất, tôi không thể mặc bộ đồ này được, nhìn cái bụng tôi đi – Gragas xoa cái bụng to ệch của mình – Thứ hai, tôi mở quán bar, chứ không tổ chức cướp ngân hàng nhé. Và các cô biết không, có vẻ như cô nàng cớm trưởng Caitlyn không vui vẻ lắm với quán của tôi đâu.
Lulu thở dài, mặt cô méo mó, 2 khóe mắt trở nên ươn ướt. Orianna vội xoa đầu cô nhóc: “Chỉ là thiếu chút màu sắc thôi mà, lần này cả 3 cùng làm đồng phục nhé”. Orianna đưa ánh mắt nhìn Gragas, lắc lắc đầu ra hiệu cô nhóc đang dỗi đấy, và có người cần xin lỗi. Gragas cuống cuồng bước lại:
- Đúng đúng, thiếu màu mà, tí chúng ta làm lại nhé. Giờ tôi cần 2 người giúp tôi tiễn mấy vị khách ra về, rồi còn dọn dẹp quán và thiết kế đồng phục. Mà 2 cô biết không, đây là việc đầu tiên ông chủ giao cho 2 cô, và dĩ nhiên hôm nay sẽ bắt đầu tính lương cho cả 2 – Gragas nháy mắt. Quả thực Gragas không thể làm được những cử chỉ đáng yêu như vậy, nhưng dù sao cách của gã bụng phệ lại khiến cô nhóc Lulu dừng dỗi và cười phá lên.
Sáng hôm đấy, cả 3 đã dọn dẹp quán lại một cách ngăn nắp. Gragas gật gù, cười tủm tỉm, hắn nhận ra đúng là cần có bàn tay con gái ở đây, và bằng chứng là, chỉ một buổi sáng, quán sạch sẽ hơn hẳn từ trước đến giờ.
Là một ông chủ hảo sảng, Gragas mời cả 2 ở lại ăn trưa. Bữa trưa thực ra giống với giữa những người bạn với nhau hơn, những câu chuyện hài hước Gragas cóp nhặt được từ những vị khách say xỉn, những trò đùa trẻ con và câu hỏi ngô nghê của cô nhóc Lulu khi không hiểu một đoạn nào đó trong câu chuyện của Gragas. Còn Orianna, bữa trưa này với cô giống như bài học hơn, cô cố nhớ những câu đùa hài hước, cách nói chuyện, cách pha chế đồ uống. Cô cẩn thận nhớ những chi tiết nhỏ, vì với cô, đây là việc mà trước giờ cô chưa từng làm.
Kết thúc bữa trưa, ông chủ Gragas lại hào phóng đưa ra đề nghị đi tìm mua bộ đồng phục, ông chủ không muốn 2 cô nhân viên phải nhức óc để nghĩ. 3 người dạo bước dãy cửa hàng tấp nập tại phố trung tâm thứ 2 thành phố. Piltover nổi tiếng về khoa học, về máy móc, về những bộ óc vĩ đại. Nhưng ít ai biết rằng Piltover cũng rất nổi tiếng về thời trang, khi mà hãng Riot, biểu tượng thời trang của Valoran, đặt trụ sở tại đây.
Bước dọc trên con phố, những cửa hàng với hàng trăm mẫu áo váy, với những tấm hình của người mẫu nổi tiếng: Sona, Lux, Ashe… Và điểm nhấn của con phố chính là cửa hàng thời trang trẻ em, với tầm hình cô nhóc Lulu mặc bộ pijama, chân xỏ chiếc dép bông to xù. Cô nhóc Lulu cố đẩy cả Orianna và Gragas đi nhanh qua cửa hàng đó, và không như mọi ngày, Gragas không trêu chọc cô nhóc.
Bước chân vào một cửa hàng được cho là có những bộ đồ đẹp nhất ở đây, 2 cô gái cảm thấy choáng ngợp. Với dòng thời trang Sona, những chiếc váy dài quá đầu gối, ôm lấy eo, thêm chút màu sắc, vừa quyến rũ, vừa trẻ trung. Rồi thì những chiếc váy Evelynn, hở một chút lưng và thật bí ẩn quyến rũ, những cô gái mặc chiếc váy này như muốn gửi tối thông điệp: “Hãy thử tìm bí mật của tôi đi”.
Nhưng choáng ngợp chỉ là trong phút chốc. Thứ cảm giác hạnh phúc hân hoan đã không còn nữa. Khi Orianna đặt chân vào, cô rất nhanh đã nhận ra những con mắt đổ dồn nhìn vào cô. Những khách hàng vội vàng rời khỏi cửa hàng. Nhân viên thì đứng sau quầy, mặt mũi căng thẳng. Họ đùn đẩy nhau, và chọn ra một người để bước lại tiếp 3 người khách vừa bước vào.
Cô nhân viên trả lời từng câu hỏi một cách gượng gạo. Cách cô ta cười nhìn như là mếu vậy. Cái cách cô ta giới thiệu những chiếc váy giống như là bị tra tấn vậy.
Tới dãy hàng Katarina, cô nàng nhân viên giới thiệu sản phẩm:
- Loại áo ngắn này đang rất được ưa chuộng năm nay, nó làm rõ đường cong ở eo, tôi tin rằng nó rất hợp với cô…
Nói đến đây, cô nàng như đóng băng. Mồ hôi bắt đầu chảy ra trên trán cô khi cô bắt gặp cái nhìn của Orianna. Cô nàng sợ sệt ngồi xụp xuống, miệng run lập cập:
- Tôi.. xin lỗi. Tôi không cố ý – Nước mắt ứa ra từ mắt cô – Tôi xin cô đừng… – Cô nàng nhân viên nghẹn họng.
Cả 3 như hiểu ra việc cô nàng tại sao sợ hãi. Orianna đứng im, cô hiểu rõ hơn ai hết, và cô chợt nhớ ra tại sao cô luôn đi trong những con ngõ, tại sao cô mua căn nhà nơi tối tăm.
Lulu giật tay Oriana: “Ori ơi, đồ đây xấu quá, chúng mình tìm cửa hàng khác thôi”.
Gragas cũng đẩy 2 quí cô ra phía cửa: “Cửa hàng này không hợp chúng ta thật, chúng ta đổi hàng thôi”.
Khi cánh cửa vừa đóng lại, những nhân viên khác chạy ra, và dành những cái nhìn vừa sợ sệt, vừa kinh hãi nhìn về phía dáng lưng Orianna.
Không khí trở nên căng thẳng, khi cả 3 bước đi một cách vô thức. Lulu nắm tay Orianna, bỗng dừng khựng lại, khiến Gragas loạng quạng, tí ngã đè lên 2 quí cô. Lulu nói to:
- Bác Corin, bác đi mua đồ ạ?
Bác Corin – cha của Orianna bước chân ra khỏi cửa hàng quần áo, tay xách theo 2 chiếc túi. Bác Corin chào hỏi mọi người một cách thân thiện và nhận lời mời đến quán của Gragas.
Quán bar nhìn khác hẳn lúc sáng nay, những chiếc ghế được xếp ngược trên bàn một cách gọn gàng. Sàn nhà sạch trơn, những mùi mồ hôi hay sản phẩm của những gã quá chén cũng không còn nữa. Bóng đèn được bật lên, làm những chai rượu như những chai pha lê lấp lánh. Những thùng rượu gỗ phía sau thêm nâu đậm.
Corin nhìn quanh, có hơi nhíu mày nhưng không khó chịu. Ông biết nơi con mình đến và thấy nó không tệ như khi nghe rằng đây là quán của Gragas. Và sau vài câu nói, ông Corin cũng thấy gã Gragas này không thô thiển như vẻ bề ngoài.
Gragas nhắc tới việc Orianna và Lulu sẽ làm ở đây, ông Corin phản đối, ông không muốn con gái làm ở đây. Và sau khi cả 3 thuyết phục, ông tạm chấp nhận, và ông để Orianna thử làm ở đây 1 tháng, và có một vấn đề xảy ra, ông nhất quyết sẽ không để con gái ông làm tiếp.
Cuộc nói chuyện của 4 người đỡ căng thẳng hơn khi ông Corin đưa ra thỏa thuận như vậy. Và sau một vài li, cuộc nói chuyện trở nên thân thiện hơn. Với cái giọng the thé của mình, Lulu nằm ra bàn, than thở:
- Ôi bộ đồng phục, sao mà khó kiếm quá.
Ông Corin xoa đầu:
- Con bé này, có mỗi bộ đồng phục thôi, cứ mặc như mọi ngày cũng được chứ sao.
- Còn con, con hãy duỗi tóc ra đi, ta tin rằng con sẽ xinh hơn đấy – Ông Corin quay ra nhìn con gái ông.
Orianna vâng lời cha, hạ búi tóc xuống. Mái tóc sợi carbon của cô lấp lánh rũ xuống. Ánh vàng tỏa sáng hơn trong quán, tựa như một cảnh trong những câu chuyện cổ tích mà già làng hay kể cho các đứa nhóc vậy.
Gragas cười lớn:
- Orianna sẽ thu hút hết khách hàng hết cho xem. Tôi tự hỏi sau mọi người đến đây để uống hay là để ngắm cô nữa.
Ông Corin đưa sát mặt lại Gragas:
- Còn anh, Gragas. Anh là ông chủ, nếu con bé có chuyện gì, tôi sẽ xử anh đầu tiên. Và còn nữa, nếu con bé có mất một sợi tóc, anh hãy cẩn thận. Tôi nhớ được con bé có bao nhiêu sợi carbon đấy, và tôi không ngại kiểm tra đâu.
Nói rồi ông Corin đứng dậy ra về. Những lời nói đó giống với của người say thì phải, nhưng không, nhìn cái dáng vững chãi của ông, thì đó là những lời quan tâm của ông tới con gái ông. Con gái ông có như thế nào, là một vị tướng, là nỗi sợ của nhiều người, nhưng với ông vẫn là một cô gái bé bỏng, và ông sẽ xử lí bất cứ ai đụng tới đứa con ông.
Ngày hôm đó là một ngày dài. Gragass’Bar đóng cửa tối đó, chỉ cho 2 cô gái những thứ đơn giản tới phức tạp của việc làm bồi bàn và pha chế.
Khi về đến nhà, Lulu và Orianna mệt nhoài. Sáng hôm sau, khi Orianna mở cửa ra nhận được một hộp quà lớn ghi người gửi: Corin Reveck. Trong hộp qà là những chiếc váy và kèm theo một bức thư:
“Gửi con gái ta, Orianna.
Đây là quà cho con mừng con về nhà. Mắt thẩm mỹ của ta không tốt cho lắm, nhưng ta tin con sẽ thích món quà này. Con biết đấy, ta không bằng lòng với việc con làm ở quán rượu. Nhưng nhìn con vào ngày hôm qua, ta đồng ý với quyết định của con.
Ta chúc con có nhiều khoảng thời gian vui vẻ. Và để chúc con, trong hộp quà có một bộ đồ, ta nghĩ nó phù hợp với con. Ngoài ra, ta cũng có món quà gửi tới Lulu, cô bạn của con. Cho ta cảm ơn con bé vì đã quan tâm tới con.
Yêu con.
Corin Reveck”.
Bức thư ngắn, nhưng Orianna hiểu rõ suy nghĩ của cha. Ông dù không ở cạnh cô, nhưng ông luôn giữ lấy cô, bao bọc cô. Ông không phải người hay thư từ, nhưng ông luôn có mặt những lúc cô cần ông nhất. Giờ đây, qua bức thư, ông đã đưa ra quyết định khó với bản thân, để con gái ông chọn lấy con đường nó đi. Ông muốn đứa con của mình được hạnh phúc, còn ông sẽ là chờ ở đây, để đỡ lấy đứa con của mình khi nó vấp ngã.
Orianna mang hộp quà vào, cô cùng Lulu thử những chiếc váy mới được gửi đến.
Trông Lulu thật buồn cười khi mặc chiếc váy dài quá chân, kéo lê trên đệm và vấp ngã khi đạp phải nó.
Orianna thì trông thật nổi bật trong bộ váy đỏ. Và khi cô mặc lên trên mình bộ đồ tây, chiếc áo sơ mi trắng, chiếc vest gile đen, và cái nơ đen. Đó là bộ đồ thường thấy của các Bartender, cô chợt mỉm cười. Khoác lên mình bộ đồ, cô thấy rõ hơn những suy nghĩ của cha, thấy rõ hơn quyết định bản thân và con đường mình sẽ bước qua.
Lulu hết lời khen, và cô lục dưới đáy hộp:
- Ori ơi, có gì này, “top 100 đồ uống Valoran”, “Cách để giao tiếp”, “Bạn muốn trở thành Bartender?”
- Chắc cha gửi cho mình đấy. Chúng ta sẽ vừa ăn sáng vừa đọc nó chứ Lulu.