Tập 5: TẠI PILTOVER, AI CŨNG SẼ LÀ NHÀ PHÁT MINH
PHẦN I
“Quán bar di động” đã hoàn thành, và để hoàn thành thì không hề đơn giản một chút nào.
Quay lại trước đó vài tuần, vào cái đêm Gragas tuyên bố về dự án này, điều này là khó đến bất ngờ.
Trước hết, hãy nhìn chung về Valoran, việc để một quán bar di chuyển khắp mảnh đất thì không khó. Nhưng hãy nhìn hai đầu Đông và Tây của Valoran, 2 vương quốc có thù hằn với nhau đã hàng trăm năm, những cuộc chiến nổ ra, và nếu một ngày không còn nghe tin tức về vùng chiến sự giữa Demacia – Noxus thì hôm đó chắc chắn tòa soạn đã không kịp đưa tin đến cho bạn. Chiến trường trải dài, và bỗng dưng khiến việc đi qua trung tâm Valoran thành một trở ngại, buộc phải đi đường vòng. Và nói kĩ hơn, hiện tại quán đang là một trong những quán đắt khách nhất, với những vị khách đến từ khắp mọi nơi trên mảnh đất Valoran, việc khiến một quán bar di chuyển trở thành câu hỏi về việc sống còn của quán.
Nhưng Gragas không phải kẻ ngớ ngẩn, dù dáng vẻ và cách hành xử có phần hơi ngớ ngẩn và thô kệch. Gragas hiểu rằng số khách đó là điều may mắn với quán này, nhưng để quán thành công, không phải chỉ là sự phục vụ đặc biệt của quán, mà còn là thức uống tuyệt vời, với những nguyên liệu tốt nhất đến từ khắp nơi trên khắp mảnh đất Valoran. Và vấn đề đặt ra, quá khó để những nguyên liệu tập trung về được đến đây. Giả dụ như đá, quán dùng 2 loại đá chính là đá được khai thác từ đỉnh núi tuyết Frejlord, và loại đá nữa là từ dưới đáy biển sâu, và để có được nó, chỉ có cách nhờ tới gã thợ lặn kín tiếng Nautilus. Hay những trái chanh đào, chanh hoàng kim, chỉ có thể được trồng ở vùng ngoại ô Bandle city. Và với dự án này, Gragas đã tính kĩ, chuẩn bị những nguyên liệu tốt nhất ở mỗi thành phố đi qua, và mang tới những thành phố thành phố khác hương vị đặc trưng của những nơi đã đi qua. Và khi hết 1 vòng, sẽ chuẩn bị thứ thức uống độc quyền của quán, được tập hợp từ những nguyên liệu trên khắp Valoran.
Với những suy tính như vậy, ngay sáng hôm sau, Gragas đã đến gặp Heimerdinger và Corki, những kĩ sư cơ khí hàng đầu Valoran. Và cũng lâu rồi, mới thấy Gragas ăn mặc chỉnh tề đến thế, hẳn một bồ đồ chỉnh chu, thứ đồ mà chỉ cần nhìn thôi Grgas đã lè lưỡi và tránh đi rồi.
Đương nhiên, Gragas không đi một mình, Gragas đi cùng Orianna và Lulu.
Khi tham khảo ý kiến từ Heimerdinger, Gragas đã đưa ra ý kiến làm một quán bar như một chiếc kinh khí cầu, và dùng thứ nguyên liệu từ đầm lầy năng lượng của Piltover. Ngay lập tức đã bị Heimerdinger phản đối vì với hành trình dài như vậy, thì cẩn hẳn một lượng lớn năng lượng và việc tích trữ nó trong ít nhất nửa năm là không thể. Song, việc làm quán bar như một chiếc kinh khí cầu thì lại khá hấp dẫn, điều này làm Corki nhận lời sẽ giúp thiết kế và chế tạo nó.
Vậy vấn đề đặt ra chính là nguồn năng lượng là câu hỏi hóc búa nhất, nên những kĩ sư chuyển sang vấn đề thứ 2, để quán bar bay được. Vì để quán Bar lơ lửng, và với tải trọng lớn, nên vấn đề dùng cánh trực thăng hay bay bằng tên lửa cũng bị loại ngay. Rồi nhắc đến kinh khí cầu, nghe cực khả thi, nhưng Orianna cho rằng không được vì với thời tiết khắc nghiệt phương bắc hay sự cản trở của những chiếc cây cao hàng trăm mét ở khu rừng Kumungu sẽ làm việc di chuyển khó khăn và nguy hiểm.
Vấn đề càng bế tắc. Chỉ cho đến khi Corki vỡ bàn. Ông phi công già cười phá lên:
- - Sao chúng ta lại không nghĩ ra cơ chứ. Hãy nhớ xem Viktor đã cố chôm gì từ Piltover chúng ta nào?
- - Công nghệ của Jayce – Orianna trả lời.
- - Và theo như tôi biết, một trong số đó có một thiết bị gọi là đệm khí, nó lợi dụng trọng lực của trái đất, và thứ đó điều chỉnh hướng của lực hút theo ý muốn. Nghe phù hợp với vấn đề này chứ. – Coriki nhún vai.
- - Vậy vấn đề năng lượng? – Heimerdinger hỏi thêm.
- - Cái này tôi không rõ, chi bằng chúng ta đến gặp Jayce, cũng chỉ cách chúng ta 2 khu nhà.
Nhóm người quyết định đến chỗ Jayce.
Trong chiến trường công lý, tất cả những người tham gia đều ngang hàng nhau. Nhưng khi chiến trường kết thúc, có thể thấy rõ vị thế của từng người ở Valoran là như thế nào, có người trở nên nổi tiếng, có người lại mờ nhạt, về với thường nhật. Nhưng với một số ít, họ lại trở thành một trong những trụ cột và quyết định số phận của một nơi nào đó. Và ở Piltover, đó là Jayce. Jayce không chỉ là một nhà giả kim, mà sau khi chiến trường kết thúc, Jayce tham gia vào chính trị. Hiện tại, Jayce là một trong những người có ảnh hưởng nhất Piltover.
Lần này, để gặp được anh ta, phải cảm ơn Heimerdinger, khi sử dụng đến cái danh đồng nghiệp, bàn về dự án khoa học.
Jayce sống trong một tòa nhà 20 tầng. Tòa nhà đó được gia cố lại sau khi Jayce trở về quê nhà. Jayce đã tập hợp những nhà phát minh trẻ, cung cấp cho họ chất lượng tốt nhất, để có những phát minh có giá trị với Piltover. Và không gian riêng của Jayce là tầng thượng, nơi anh đặt phòng làm việc của mình và phòng nghiên cứu. Cả 2 được ngăn cách bởi tấm vách trong suốt.
Jayce cực niềm nở khi Heimerdinger nói rằng có dự án mới. Jayce tin rằng vị tiến sĩ này sẽ đưa ra một cỗ máy tuyệt vời, nên không ngần ngại dừng lại cuộc họp của mình.
Khi vấn đề đệm khí được đưa ra. Jayce tỏ vẻ không hài hòng lắm. Jayce là người phát triển và bảo vệ những phát minh của thành phố. Nếu là để phục vụ một tòa nhà hay làm phương tiện, anh không ngại đưa nó ra. Nhưng để nó ra khỏi thành phố, đó là một thảm họa, đặc biệt là khi Zaun và Noxus luôn chú ý tới những phát minh đáng giá ở đây.
Jayce phản đối, anh im lặng, quay mặt về phía thành phố. Cho đến khi bài phát biểu của Gragas về việc cứu lấy những con người lạc lối, tuyệt vọng và truyền bá nét riêng biệt của Piltover qua thực đơn của quán, Jayce có chút suy nghĩ. Và sau một khoảng thời gian im lặng, Jayce đưa ra một đề nghị:
- - Tôi sinh ra ở đây, và tôi tự hỏi thứ nào có thể vẽ lên được thành phố này. Ý tôi là bằng ẩm thực. Và tối nay, anh có thể đem đến cho tôi một thứ như vậy không, một thứ lay động tôi và tôi phải thốt lên rằng: “Đó là Piltover”.
- Gragas im lặng, bài diễn văn lúc nãy hoàn toàn đã đẩy bản thân Gragas vào thế bí. Bài diễn văn đó là để khơi dậy tinh thần cống hiến bản thân vì quê nhà của Jayce. Dĩ nhiên nó đã thành công, nhưng Jayce lại tỉnh táo và cẩn thận hơn những gì Gragas tính toán.
- - Tối nay xin hãy đến quán chúng tôi – Orianna tự tin trả lời – Và khi chấp nhận món đó, xin hãy để chúng tôi sử dụng công nghệ đệm khí của anh.
- - Tôi rất mong chờ – Jayce chống cằm.
Bước chân ra khỏi tòa nhà, Gragas không kiềm chế được mà hỏi:
- - Cô có thể làm Jayce phải đồng ý ư?
- - Anh ta sẽ đồng ý thôi. Tôi cần về trước chuẩn bị một vài thứ. Và anh giúp tôi mua cho tôi những thứ sau nhé – Orianna đưa ra một tờ giấy và mau chóng trở về quán.
Đồng hồ điểm đúng 8h tối. Khi hồi chuông dứt, cánh cửa quán bar hé mở, Jayce bước vào quán, theo sau đó là Heimerdinger và Corki. Hôm nay quán đóng cửa, trong quán chỉ có đúng 3 người Gragas, Lulu, Orianna.
Jayce ngồi xuống trước quầy bar. Với mái tóc đen đã điểm hoa râm, cùng gương mặt góc cạnh nam tính, việc anh ta ngồi xuống, không nói lời nào làm anh chàng trở thành một vị khách khó chiều.
Gragas ngồi bên cạnh, ông chủ quán này càng lo lắng hơn khi đến thứ chuẩn bị được mang ra là gì còn là một ẩn số. Và chiều nay, khi đi mua đồ theo những gì Orianna đã ghi ra, việc đoán càng trở nên càng khó đoán hơn: 1 chai rượu táo, 1 chai bia thành phần lúa mạch, 1 ít tro năng lượng.
Khi những vị khách không thể trì hoãn sự tò mò, Jayce cất tiếng: “Xin hãy làm tôi bất ngờ”
Orianna mỉm cười. Cô bày chai rượu táo và chai bia lúa mạch lên bàn. Gragas ngẩn người, chả lẽ cô nhân viên hết lần này đến lần khác làm những vị khách phải bất ngờ trước những thức uống lạ mắt nay lại mang lên thứ đồ uống có sẵn, và lại còn là thứ đồ uống không mấy khác lạ so với các vùng khác.
Orianna nhấc từ dưới lên 2 chiếc bếp nhỏ. Rồi cô đun bia và rượu trong 2 chiếc nồi khác nhau. Khác lạ ở chỗ, chiếc bếp không dùng nhiên liệu lấy từ đầm năng lượng, mà sử dụng củi.
Chỉ trong phút chốc, căn phòng đã đầy khói, nhưng cô sử dụng loại gỗ từ cây tào, làm thứ khói này không cay mắt, không hắc, mà có mùi thơm nhẹ. Khi chiếc nồi đun 2 thứ rượu, bia có tiếng lục bục. Cô nàng tắt bếp, rót chúng ra 2 chiếc lọ khác nhau. Cô lại lấy ra 1 chiếc cốc, phía dưới đáy có thứ bột xám sáng đã được đổ vào sẵn. 1 tay cầm chiếc lọ đựng bia, 1 tay cầm chiếc lọ đựng rượu. Cô bắt đầu rót 2 thứ thức uống vào. Cuối cùng, cô khuấy 2 thức uống lại với nhau.
Thức uống được dọn ra, 2 màu đỏ đậm và vàng quyện với nhau. Nhưng kết quả lại là một thức uống với màu nâu đậm.
Heimerdinger thốt lên: “Điều này là không thể, dù chuyên ngành của thôi không phải thủy lực, nhưng để cân bằng 2 thứ này là không thể”.
Corki đồng ý. Còn Jayce bình thản nói: “Tôi bất ngờ một nửa đấy”.
Thử thứ đồ uống này. Coriki đã thốt lên:
- - Chuyện gì xảy ra vậy. Tôi biết là trong đó có cả bia cả rượu, nhưng thật không ngờ.
- - Ban đầu là hơi chua và đắng. Nhưng những bọt khí từ bia lại đem đến vị ngọt và đậm nhẹ của rượu táo. – Heimerdinger tiếp lời.
- - Trên hết, làm sao chúng lại cân bằng đến vậy được, rõ ràng hướng dòng chảy chúng khác nhau và gần như đối nghịch nhau – Heimerdinger thốt lên.
Orianna nhấc lên từ dưới thứ tro năng lượng nhờ Gragas mua từ chiều. Cô bắt đầu kể:
- - Đây chỉ là một thức uống tôi học được. Cách đây không lâu, có một vị khách đã đi từ phía bắc xuống Piltover này. Vị khách đó đã kể cho tôi rằng thật bất ngờ khi ở một thị trấn phía Bắc Piltover lại không dùng nhiên liệu như những thị trấn khác, mà họ dùng củi. Và trong những mọi món, họ đều rắc lên một thứ gia vị kì lạ màu xám xanh. Và bất ngờ là những thứ đồ ăn đó ngon hơn hẳn. Điều này đã làm tôi để ý tới thứ gia vị xám xanh mà vị khách đó nhắc đến
Rồi Orianna lấy từ dưới lên một chiếc túi khác, thứ bột xám xanh giống như ở dưới đáy cốc:
- - Các vị có thể thấy, bên trái tôi là tro năng lượng, thứ còn lại sau khi xử lí nhiên liệu thô, một phần bỏ đi. Còn bên phải tôi là thứ gia vị xám xanh các vị vừa được nghe. Các vị sẽ bất ngờ khi biết thứ gia này là phần tro năng lượng được ủ với độ ẩm cao trong 2 tiếng đầu và được hong khô trong nửa tiếng tiếp theo. Khi được ủ trong đất ẩm, đất đã hút lấy những chất dinh dưỡng còn sót lại trong tro. Và với những chất cặn, như cách phổ thông của cách nhà máy xử lí, chỉ việc đốt chúng thì những chất đó sẽ sớm bốc hơi, hòa vào không khí. Nhưng nếu đốt lâu tro thì đã làm những chất dinh dưỡng bị bốc hơi theo. Việc khi ủ rồi hong khô đã làm chỉ bay hơi những chất cặn mà thôi.
Orianna dừng, cô cầm một chút gia vị và rắc vào những cốc đồ uống:
- - Xin các vị hãy thử thêm một lần nữa. Tôi tin chắc nó đã đậm đà hơn. Và có lẽ, các vị không biết, những cây táo và những cánh đồng lúa mạch luôn được bón bằng thứ tro này pha loãng trong những ngày nắng. Và đâu đó trong thành phần của loại rượu và bia của vùng này, chúng có một mối liên kết vô cùng nhỏ với nhau. Và khi ta làm mối liên kết đó rõ hơn một chút, nó đã làm cân bằng 2 thức uống tưởng chừng không thể hòa hợp với nhau.
Những vị giáo sư, tiến sĩ ngồi im, họ bất ngờ với những gì được nghe. Jayce chống cằm:
- - Thật sự bất ngờ. Nhưng tôi nhớ là tôi yêu cầu một thứ khắc họa lên Piltover, chứ không phải thứ làm tôi bất ngờ.
- - Piltover là nơi là một thành phố rực rỡ với những phát minh. Thức uống này dùng tới những nguyên liệu từ chính Piltover. Và như anh thấy, thứ thức uống kì lạ trước mặt anh chính là minh chứng cho một phát minh của giới ẩm thực, một sự cân bằng từ 2 thứ đáng ra không thể. Tất cả là nhờ từ thứ làm nên thành phố này, đầm lầy năng lượng, khởi nguồn của mọi sự phát minh.
Orianna rắc thêm một chút loại gia vị này nữa. Cô không nói thêm, nhìn những vị khách thử thêm lần nữa:
- - Tôi cảm thấy mình đầy năng lượng – Coriki hào hứng nói.
- - Nhìn anh kìa Jayce, bắp tay anh đang nổi lên kìa – Heimerdinger hốt hoảng khi nhìn những cơ bắp cuồn cuộn nổi rõ lên bộ vest, chỉ trực làm rách chiếc áo ra.
Orianna bình tĩnh đáp:
- - Xin chớ lo. Đấy là kết quả khi tôi thử thí nghiệm thứ thức uống này. Với tỉ lệ khác nhau, sẽ có những hiệu ứng khác nhau. Với tỉ lệ này, những hạt năng lượng còn sót lại sau quá trình ủ và hong khô, giờ đây chỉ còn 0.0001% so với năng lượng đã được xử lí. Nhưng chúng đã liên kết với những chất dinh dưỡng, và cung cấp cho người uống một năng lượng dồi dào. Những người uống nó có thể tỉnh táo và làm việc không ngừng nghỉ, giống với Piltover vậy.
Jayce vỗ tay:
- - Đây quả là phát minh. Tôi đồng ý là đây chính là thứ tôi cần, một Piltover thu nhỏ. Và đây, thứ tôi đã hứa – Jayce đưa ra bản thiết kế của công nghệ đệm khí – Nhưng chỉ với một điều kiện, khi đưa thứ này tới Iona, Demacia, hay bất cứ nơi nào hãy nói rằng: “Xin giới thiệu tới quí khách, một Piltover thu nhỏ”.
Nhận bản thiết kế, dự án “Quán Bar di động” đang ở trước mắt. Một dự án hoàn hảo để có thể di chuyển một quán bar qua những nơi khắc nghiệt nhất. Thế nhưng Jayce thở dài:
- - Nó đã thật hoàn hảo. Nhưng tôi luôn khó để tìm thứ cung cấp nguồn năng lượng cho nó.
- - Hãy dùng điện, chúng ta sẽ lắp trên đó những tấm pin mặt trời, những cánh quạt. Hoặc dùng xăng. – Corki đưa ra ý kiến
- - Tôi đã tính như thế, nhưng nó sẽ chỉ khả thi ở một vài nơi nhất định. Hãy nghĩ xem. Giữa khu rừng Plague, anh kiếm đâu ra ánh nắng khi cây che kín mặt đất. – Jayce tựa vào ghế, thở dài.
- - Thật ra tôi có ý tưởng, nhưng nó không phù hợp lắm với tinh thần Piltover chúng ta – Jayce tiếp tục thở dài.
- - Hay dùng ma pháp – Heimerdinger tiếp lời.
- - Không thể, để làm một thứ như vậy bay và di chuyển, rồi khả năng chống lại thiên tai, chúng ta cần ít nhất nguồn năng lượng dồi dào như của Syndra – Jayce phản đối.
- - Vậy sức mạnh tinh linh. Chúng ta có Lulu, hãy để cô ấy điều khiển tinh linh gió, mọi việc sẽ ổn với vài cánh quạt – lần này là Corki nói.
- - Không thể – Lulu lắc đầu – Hiện tại số tinh linh ở Valoran không nhiều, đa phần đã biến mất. Còn trong chiến trường công lý, số tinh linh đã được thêm để sức mạnh của tôi ngang với mọi người.
- - Tôi có cách giải quyết, nhưng nó không đúng lắm với tinh thần của Piltover chúng ta – Jayce nhíu mày.
Quán bar im lặng. Mọi người chờ đợi Jayce. Jayce đưa mắt về chỗ Orianna: “Đáp án chính là cô đấy”.
Mọi người vẫn im lặng. Jayce giải thích:
- - Khoa ma kĩ có thể giải quyết được vấn đề này. Để như Orianna, sống và hoạt động, không ngừng phát triển, thì cần rất rất nhiều năng lượng. Và năng lượng để cho một vật lớn như thế này bay và khả năng chống chịu với thiên nhiên, thì cũng không khác nhau là mấy. Và hơn hết, Orianna nạp năng lượng không lâu, chưa kể có thể duy trì nhiều ngày.
- - Nhưng nó đi ngược với tinh thần của Piltover chúng ta. Đặc biệt, người nắm chìa khóa của khoa ma kĩ là ông bạn già của chúng ta, cha của Orianna, Corin Reveck. – Jayce nói câu cuối đầy tuyệt vọng.
Tất cả im lặng theo. Đúng là tuyệt vọng. Chỉ có cách thuyết phục ông Corin sự dụng tri thức về khoa ma kĩ của mình để giúp thiết kế phần năng lượng cho “Quán Bar di động”.
PHẦN 2:
Mọi người đã thống nhất với nhau rằng sẽ nhờ đến sự giúp đỡ của ông Corin. Và người có thể thuyết phục được ông chỉ có thể là Orianna mà thôi.
Vào sáng ngày thứ ba, cô đến thăm cha cô. Orianna luôn đến đây vào thứ ba, vì đó là đêm thứ hai là đêm vắng khách nhất, cô có thể dọn dẹp xong và đi nghỉ sớm.
Như đã chuẩn bị từ trước, khi tiếng chuông cửa “Ding Dong”, tiếng dép ông Corin đã cộp cộp từ trong vọng lại, tiếng “Cạch” mở khóa ngay tiếp theo.
Giống với nhiều tuần nay, ông Corin chất đầy tủ lạnh nhà mình nhiều thực phẩm, để mỗi sáng thứ ba, cô con gái ông chuẩn bị cho ông bữa sáng. Cũng như mọi lần khác, ông kể cho Orianna về những phát minh xém thì thành công của mình và nghe cô con gái kể những câu chuyện khi đi làm. Lâu lâu, khi Orianna kể một câu chuyện của một vị khách một cách tỉ mỉ và chi tiết, ông tỏ ra tò mò về vị khách này.
Bữa sáng luôn là những câu chuyện vui vẻ của 2 cha con. Orianna muốn nói ra chuyện nhờ ông, nhưng giờ đã quá trưa, ông Corin chuẩn bị bắt tay vào việc, cô cũng phải về quán chuẩn bị cho ngày làm việc hôm đó.
Ông Corin liếc nhìn đồng hồ, ông có vẻ như đang rất háo hức bắt tay vào công việc còn dang dở. Việ cả tuần mới có thể ăn sáng cùng cô con gái yêu quí, ông đã kiềm chế nó lại. Nhưng kim ngắn đồng hồ càng tiến sát lại số 1, chân ông càng rung nhiều hơn.
Orianna nhận thấy rõ điều đó, việc ông háo hức một cách rõ ràng. Cô nhấc ly café vào trong chậu rửa bát đã đầy những bát đĩa. Cô lên tiếng:
- - Cha dường như có việc bận thì phải. Cha hãy để con ở đây, con sẽ dọn dẹp. Con cũng sẽ dùng số nguyên liệu còn ít trong tủ lạnh để làm sẵn bữa tối cho cha, cha nhớ hâm nóng lúc ăn nhé. Và cha nhớ ngủ đủ đấy, mắt cha thâm hết lại rồi kìa.
- - Ôi con gái, yêu con quá – Ông Corin ôm lấy cô, thơm lên trán cô – Ta xin lỗi, lần sau, ta sẽ bù thời gian lại cho con.
Rồi ông Corin chạy như bay đến phòng làm việc. Còn Orianna ở lại trong bếp, cô nấu cho cha món canh thịt bò, thứ ông thích ăn nhất, và món này cũng đem lại cho ông nhiều năng lượng. Cô cũng chuẩn bị thêm nhiều món ăn kèm. Cô cất chúng vào tủ lạnh và ra về.
Tối hôm đó, khi đã rất muộn, ánh đèn từ nhà hàng xóm cũng đã tắt gần hết, ông Corin lả người bước lại gần nhà bếp. Ông thở dài mệt mỏi mở cánh tủ lạnh ra. Có vẻ như ông đã quên việc con gái chuẩn bị cho ông bữa tối rồi. Mặt ông rạng rỡ, vui vẻ trở lại. Ông hâm nóng những món ăn đó, thưởng thức tài nghệ của cô con gái ông.
Bữa tối kết thúc, ông dọn dẹp bát đĩa, và khi mở tủ lạnh ra để cất món canh còn đến hơn nửa, ông thấy ngăn dưới có một chiếc cốc và một bức thư để lại.
Ông ngồi xuống bàn, đặt chiếc cốc xuống bàn và mở bức thư ra, đó là lời nhắn, hay chính xác là bức thư con gái ông.
“Gửi cha.
Con biết rằng cha luôn yêu con. Con hiểu rõ hơn ai hết cha luôn muốn con ở cạnh cha, để cha che chở cho con, đem lại cho con cảm giác được yêu thương chứ không phải buồn tủi khi hầu hết mọi người ghê sợ con. Nhưng cha ơi, con gái cha mạnh mẽ lắm, con không còn sợ phải đối mặt với những lời nói sắc nhọn khi họ gọi tên con lên nữa. Con giờ đây có thể tự tin bước trên những con phố ngoài kia.
Và cha ơi, trong con có một cảm giác kì lạ, con háo hức với chuyến hành trình quanh Valoran mà Gragas đã lên kế hoạch. Cha liệu có thể cho con, đứa con gái bé bỏng của cha tham gia vào cuộc hành trình này. Cha liệu có thể ủng hộ con, giúp đỡ con trong chuyến đi này không?
Con gái bé bỏng của cha.
Orianna
Tái bút: con biết cha sẽ tiếp tục làm việc sau bữa tối, nên con đã làm cho cha một loại thức uống để cha có thể tỉnh táo làm việc. Cha nhớ làm nóng nó nhé.”
Ông Corin im lặng rất lâu. Ông là một người bình tĩnh, nhưng với những việc liên quan tới con gái ông, thì sự bình tĩnh không còn tồn tại nữa. Nhưng lần này, ông lại im lặng. Ông làm nóng thứ Orianna đã chuẩn bị cho ông. Ông uống, một hơi dài và dường như thứ chất lỏng sánh và âm ấm đó làm ông thỏa mãn.
Thức uống ấm áp, nó nhẹ nhàng đi qua cổ ông. Và tới khi xuống dạ dày, những hương vị nó luôn biến đổi, sự ngọt ngào, đậm đà cứ mạnh dần lên, để rồi kết thúc là cái hương vị hơi nhẹ và chua. Ông thấy cơ thể nhiều năng lượng hơn bao giờ hết, sự mệt mỏi không còn tồn tại.
Tối hôm sau, ông Corin đột ngột đến quán bar. Ông cũng hay đến đây một cách bất ngờ như vậy. Nhưng mọi lần, ông thường chọn chiếc bàn ở xa, và khi có tên con trai nhìn con gái với ánh mắt không mấy tốt đẹp, ông sẽ tiến lại và dằn mặt gã đó với gương mặt hằm hằm để gã đó từ bỏ cái ý nghĩ đen tối của mình. Còn lần này, ông đi thằng đến quầy bar, ngồi ngay chính giữa.
Khi Orianna chưa kịp mở lời, ông Corin đã nói:
- - Tôi là một vị khách. Một vị khách hiếu kì. Cô hãy làm cho tôi thứ gì đó thỏa mãn sự hiếu kì của tôi đi.
- - Xin hãy đợi tôi một chút – Orianna lùi lại.
Không quá lâu, cô mang ra cho vị khách hiếu kì một chiếc cốc với làn khói nhẹ đưa lên từ nó. Cô nhẹ nhàng dặn vị khách:
- - Xin quí khách hãy đợi cho một chút, khi chiếc cốc còn lại ấm thôi, sẽ là lúc thích hợp để thưởng thức món này.
2’. Đó là khoảng thời gian chiếc cốc còn lại là ấm. Nhưng 2’ lại là quá dài với ông. Hương thơm từ chiếc cốc đưa lên mũi ông, nó át hết những mùi men nồng nặc trong quán. Hương thơm say nồng Brandy thượng hạng như nói lấy “Hãy uống tôi đi”. Đến khi đầu óc ông thúc giục hãy uống đi, chỉ nóng quá một chút thôi, thì cô nàng Bartender đặt bên cạnh một ly nước và nói: “Xin hãy đợi đủ 2’, và hãy dùng cốc nước này sau cùng”. Ông Corin hít một hơi sâu, ông gõ tay xuống bàn, gõ theo nhịp, chờ đợi 2’ dài đằng đẵng trôi đi.
Và khi 2’ trôi qua, ông đưa chiếc cốc đựng thứ chất lỏng màu hổ phách đặc sánh lên. Ông hít một hơi thật sâu, cái hương vị say nồng của Brandy choán lấy hết tâm trí ông. Ông thử một ngụm. Vị rượu mạnh quá, một hương vị thượng hạng. Khi thứ chất lỏng hổ phách đi qua họng ông, vị ngọt đến từ từ của đầu lưỡi, rồi từ từ tiến xuống dưới. Khi thứ chất lỏng đi qua, thứ chất lỏng càng trở nên mạnh hơn, thứ hương vị ngọt ngào và say nồng đó lại trở nên mạnh mẽ, rõ ràng hơn. Ngọt quá, nồng quá. Và khi thứ chất lỏng đó đi qua, một chút vị chua từ quả kiwi đâu đó xuất hiện, nhẹ nhàng, hút lấy thứ cảm giác qá đỗi mạnh mẽ vừa rồi, để lại một thứ nhẹ nhàng, hài hòa.
Ông uống xong, đôi mắt hơi lim dim khẽ hé mở, ông thở ra, một mùi thơm nhẹ ngọt ngào hòa vào không khí. Ông lại hít thật sâu, để cho thứ hương vị tuyệt vời này đọng lại thật lâu. Nhìn vào mặt bàn, ông chợt nhớ lời cô Bartender dặn hãy uống nó sau cuối. Đó chỉ là một li nước lọc bình thường, có thêm một chút gas . Và hay ho thay, thứ hương vị tuyệt vời của đồ uống vừa rồi được đưa lên, nó xộc lên mũi, vị mát và ngọt. Rồi nó cứ ở đấy một lúc thật lâu, rồi từ từ tan biến.
Ông không nói ra. Nhưng nơi nào đó trong đầu ông Corin đang thét lên: “Thứ này quá tuyệt vời, tôi muốn nó, tôi muốn uống nó nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Và trong này là thứ gì vậy, tôi muốn biết, thành phần, tỉ lệ,.. tôi muốn biết tất cả.”
Orianna thu lại chiếc cốc đã cạn đến giọt cuối cùng. Cô để lại một miếng gừng lát mỏng và nói:
- Tôi biết ngài vẫn muốn thứ chất lỏng vừa rồi. Nhưng xin hãy dừng ở đây, 1 ly cho mỗi tháng là quá đủ. Còn đây, xin hãy ngậm nó.
Ông Corin ngậm lát gừng, vị cay và nồng của lát gừng đã át bớt phần nào dư vị của thứ chất lỏng vừa rồi. Và khi đã hoàn toàn biến mất, ông Corin bình tĩnh trở lại, chỉ còn lại cái suy nghĩ: “Tháng sau, phải uống tiếp thôi”. Như để giảm bớt sự ham muốn đó, ông gọi một ly Brandy, thứ duy nhất ông nhận ra trong thứ đồ uống vừa rồi.
Và dù là loại Brandy hảo hạng, nhưng vị đó chả thể nào sánh nổi so với một góc của ly ban nãy.
Ông ngồi đến tối muộn, ông ra về với tiền được đặt lên mặt bàn và dưới đó là một bức thư. Bức thư ông đã viết trong suốt thời gian còn lại khi ở quán.
“Gửi con gái.
Ta đã rất muốn phản đối quyết định của con. Con nói đúng, ta không thích nó một nào. Và trong thư con gửi ta, một lần nữa, con đã đúng khi ta cố giữ con cạnh ta. Thế nhưng, lần này, ta đã thấy ta là một người cha tệ như thế nào, khi con đã trưởng thành, ta đã không nhận ra điều đó.
Con biết việc một người cha nên làm cho con gái mình là gì vào những lúc như này không? Đó là ủng hộ nó và giúp nó. Ta đồng ý với chuyến đi của con. Và với việc con đã quyết định nó, ta chỉ yêu cầu con đừng từ bỏ nó dù cho nó gian nan như nào.
Đó là những lời ta muốn nói, nhưng có lẽ nó đã thừa rồi. Tối nay, ta đã uống thứ tuyệt vời nhất trong cả quãng đời này, ta đã bị nó thuyết phục. Hương vị con đem tới cho ta, nó làm ta muốn khám phá và chiếm lấy nó, thứ hương vị quá đỗi mãnh mẽ nhưng thật hài hòa. Ta nhận ra, thông điệp con gửi tới ta, rằng con giống như ta vậy, muốn thách thức và khám phá, muốn đi trên con đường mình đã chọn dù khó khăn như nào. Và đương nhiên, cũng như ta, nếu con đường đó bị cản lại, thì việc ta làm là đẩy bay chướng ngại và tiếp tục con đường. Ta vậy sẽ làm gì đây, cản đường con ư? Không, ta, cha con, Corin Reveck sẽ mở ra cho con những bước đi đầu tiên dễ nhất. Ta ủng hộ con, hãy bắt đầu hành trình con đã chọn.
Còn ta, ngày mai, ta sẽ bắt đầu hợp tác với Corki và Heimerdinger, giúp con có một quán bar có một không hai trên khắp Valoran này. Còn con, hãy chuẩn bị cho hành trình, và khi hành trình kết thúc, ta đợi những câu chuyện của con vào mỗi sáng thứ ba hàng tuần.
Cha yêu con.
Corin “
Tối hôm đó, đồ uống tại Gragass’Bar vốn đã rất tuyệt nay lại tuyệt hơn. Gragas đã vui mừng mà lại một lần nữa mời cả quán tới sáng.
5 tuần sau đó, quán bar di động đã được làm xong. Chiếc biển quán đã được làm to hơn, đổi từ “Gragass’Bar” thành “The Hopeless”. Và với khoa ma kĩ kết hợp cùng kĩ thuật khoa học, những nhà phát minh hàng đầu Piltover đã cho ra đời một quán bar nổi giữa không trung, và một buồng ủ, trữ nguyên liệu riêng với đặc điểm mở rộng không gian. Đó là một căn phòng nhìn từ ngoài chỉ như một cái nhà kho nhỏ, nhưng bên trong không gian đã được bóp méo, diện tích tới nghìn mét vuông.
Ngay sáng sớm hôm sau, khi Gragass’s Bar chính thức đóng cửa, quán bar trôi nổi The Hopeless chính thức khỏi hành. Và trên đó, một món quà đặc biệt dành riêng cho quí cô Orianna từ ông Corin.
- Phần 6-